Top posting users this month

Top posting users this week

Đăng Nhập

Quên mật khẩu

Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 


Rechercher Advanced Search

Latest topics
» Nhà Văn NAM CAO
Sat May 18, 2013 9:56 pm by Kim Lucifer

» Một số đền văn nghị luận
Sun Mar 10, 2013 9:03 am by Kim Lucifer

» Bài làm văn số 6 lớp 7
Sun Mar 10, 2013 8:42 am by Kim Lucifer

» 10 ĐIỀU CON TRAI MUỐN CON GÁI HIỂU
Sun Mar 10, 2013 8:35 am by Kim Lucifer

»  Ưu khuyết của từng cung hoàng đạo:
Sun Mar 10, 2013 8:29 am by Kim Lucifer

» Bài tập làm văn số 5 - Lớp 7
Sun Nov 18, 2012 4:44 am by Kim Lucifer

» bài viết số 6 đề 4 ngữ văn lớp 7
Sun Nov 18, 2012 4:39 am by Kim Lucifer

» Bài viết số 5 đề 4 lớp 7
Sun Nov 18, 2012 4:36 am by Kim Lucifer

» THCSLL 7C8 FAMILY x 20/11 niên khóa 2011-2015
Sun Nov 18, 2012 4:31 am by Kim Lucifer

October 2017
MonTueWedThuFriSatSun
      1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
3031     

Calendar Calendar


Mẹ của tôi

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Mẹ của tôi

Bài gửi  Kim Lucifer on Tue Sep 25, 2012 1:51 am

[b]MẸ
TÔI[/b]

Trong màn đêm lạnh giá, một ngọn nến sẽ soi sáng và sưởi ấm cho mọi vật. Trong cuộc đời mỗi con người, ngọn nến đó chính là mẹ!

Nhớ ngày xưa khi còn bé, mẹ ôm ấp tôi những lúc trời lạnh. Mẹ kể cho tôi nghe những câu chuyện cổ tích ly kỳ, hấp dẫn bằng giọng nói trầm ấm. Đôi mắt mẹ yêu thương nhìn tôi trìu mến. Đôi mắt đen láy làm cho mẹ thật thông minh. Cả những lúc chui vào trong chăn cùng mẹ, tôi cảm nhận được hơi thở ấm nồng, nhè nhẹ. Mẹ muốn tôi ngủ yên, ngủ say để sáng mai còn đi học sớm, không bị thiếu ngủ…

Những lần tôi ốm, mẹ thức trắng cả đêm để săn sóc tôi. Sáng dậy, đôi mắt mẹ trũng xuống vì thiếu ngủ. Tôi hiểu được, mẹ lo lắng cho tôi thế nào. Những hôm đó, trông mẹ xanh xao quá. Hôm nào tôi làm bài muộn, mẹ luôn nhắc nhở, lo lắng, thúc giục tôi ngủ sớm để ngày mai đi học. Còn những lần bị điểm kém, mẹ không bao giờ mắng tôi. Mẹ kiên nhẫn, giảng lại cho tôi từng ly từng tí cho đến khi tôi hiểu thì thôi. Mẹ luôn nói với tôi: Con cố găng ngoan ngoãn, đừng để mẹ mất kiên nhẫn. Mẹ đánh con là mẹ đánh chính mẹ…

Dù bận rộn đến đâu, mỗi ngày mẹ đều dành thời gian nói chuyện với tôi. Có chuyện gì, dù xấu hay tốt, tôi đều kể với mẹ. Trước khi thi, mẹ cùng ôn bài với tôi. Mẹ vuốt ve tôi bằng đôi tay trắng mịn màng và dặn: Nhớ đọc lại kỹ bài làm để dành cho mẹ một điểm nhé, mèo con! Mẹ đã tiếp thêm cho tôi sức mạnh để chiến thắng. Cứ mỗi lần nhớ về khuôn mặt tròn tròn, bầu bĩnh của mẹ, tôi lại tự nhủ: Phải chiến thắng, Phải chiến thắng…

Nhưng những điều đó chỉ xảy ra từ hồi tôi còn nhỏ. Bây giờ mẹ đã khác. Mẹ bận rộn hơn, mẹ hay mệt hơn và cũng dễ nổi nóng hơn. Mẹ ít để ý đến tôi và tính kiên nhẫn của mẹ cũng giảm nhiều. Vậy là mẹ đã không còn trẻ nữa… Tôi nghĩ rằng, dù sao tôi cũng đã lớn, mẹ không cần để ý đến tôi nhiều nữa. Tôi sẽ tự lập như mẹ mong muốn. Thế nhưng, đôi tay mẹ vẫn đẹp như xưa. Tôi vẫn mong được đôi tay ấy vuốt ve mỗi ngày, không phải như những khi tôi cọ má vào mẹ, mẹ nghiêm mặt lại và bảo: Con lớn rồi, không làm nũng mẹ nữa… Tôi hiểu, dù có nói vậy, tình yêu của mẹ dành cho cô con gái đầu lòng của mẹ không thay đổi.

Bài làm của học sinh : Trịnh Thu Hường (cấm lấy của ta)
avatar
Kim Lucifer
Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 40
Join date : 02/09/2012
Age : 17
Đến từ : Hải Phòng

Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/KimLucifer

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết